Download Template for Joomla Full premium theme.

Deutschland online bookmaker http://artbetting.de/bet365/ 100% Bonus.

Online bookmaker bet365

Đối thoại với em C.M.D – cô gái giao gà ở Điện Biên

Em-gai

Trời Sài Gòn dịu mát. Mặt trời lén lút rải những tia nắng yếu ớt trên nền gạch men đã nhuốm màu thời gian. Tiếng chim hót líu lo đưa tôi vào giấc ngủ.

Lạ mà quen! Bóng dáng cô gái mặc bộ đồ trắng tinh khôi xuất hiện. Hình như tôi đã gặp em ở đâu đó, tôi trộm nghĩ.

Ngẫm nghĩ một lát, tôi chợt thốt lên: A! Trên mạng xã hội.

Sự ngạc nhiên của tôi đánh thức em quay lại. Em nhìn tôi với nụ cười thật tươi, tươi như cách hoa hồng trắng em đang cầm trên tay. Tôi hít một hơi thật sâu, mạnh dạn tiến lại gần và hỏi:

  • ..em là D ở Điện Biên?

Cô gái nhanh nhảu đáp:

  • Dạ! Em là C.M.D – cô bé ship gà.

Em biết không? tôi nói. Dịp Tết vừa qua, cả nước hướng về em – cô nữ sinh 21 tuổi xinh đẹp, ngoan hiền bị sát hại. Khi mọi người đang hưởng bầu không khí ấm cúng bên gia đình và người thân trong thời khắc giao thừa, thì em lại được “hưởng” một cái Tết nơi hoang vu, cô quạnh. Giữa lúc mọi người đang trao cho nhau những cái bắt tay ấm nồng và những nụ cười rạng rỡ, thì người ta lại trao cho em đau khổ và nước mắt. Giữa lúc mọi người đang tự do trao yêu thương, thì em lại bị giam cầm trong tủi nhục. Càng thương em bao nhiêu thì càng căm phẫn những kẻ ráp tâm sát hại em bấy nhiêu! Nỗi đau em gánh chịu, trời có thấu?

Cô bé đáp lại lời tôi với cặp mắt ướt sũng:

  • Anh biết không! Đau đớn. Sợ hãi. Tuyệt vọng. Đó là những thứ em phải trải qua. Mấy ai hiểu được nỗi đau em phải chịu…hơn 50 giờ đồng hồ em bị giam cầm trong bóng đêm của tội lỗi. Bóng đêm của không gian và thời gian. Bóng đêm của những toan tính và dục vọng. Và, ghê tởm nhất, anh biết không, là bóng đêm của lòng người…

Ngừng một lúc, cô bé nói tiếp:

  • Anh biết đấy! Nước mắt em chảy ngược. Con tim em rướm máu. Em thực sự rất sợ. Sợ vì sự hung hãn của thú tính. Sợ vì những hành động bất nhân mà người ta trao cho em. Và em sợ…em sợ nỗi cô quạnh. Em càng gào thét thì càng tuyệt vọng.

Nghe đến đây, con tim tôi như chết lặng, nước mắt tôi tràn ứa. Trong sự cảm thông sẻ chia, tôi nói:

  • Em à! Có lẽ, chẳng có gì có thể diễn tả hết nỗi đau em phải chịu.

Nói đến đây, hai đứa tôi òa khóc. Cố nín nước mắt, tôi nói tiếp:

  • Điều anh sắp nói đây có thể sẽ làm em buồn, sẽ làm em đau. Anh muốn nói về những kẻ đã xâm hại em – những kẻ mà người ta gọi là “lũ cầm thú”.

Tôi còn đang nói. Lấy tay gạt nước mắt, cô bé đáp lại với giọng vui tươi:

  • Anh, xin đừng nhắc đến họ nữa. Giờ em đang ở một nơi rất đặc biệt. Nơi ấy chan hòa tình yêu, niềm vui và bình an. Em thấy rất hạnh phúc. Hạnh phúc vì bên cạnh em luôn có một người. Người ấy chẳng bao giờ bỏ rơi em. Người ấy đã cùng đau với nỗi đau của em. Người ấy đã cùng sợ với nỗi sợ của em. Và lúc em tuyệt vọng nhất thì người ấy đã cho em hy vọng. Nỗi đau em phải chịu giờ đã hóa thành niềm vui. Nỗi sợ em phải mang giờ biến thành hạnh phúc.

Ngước mắt lên cao, với giọng thành khẩn, cô bé nói tiếp:

  • Giờ đây, em chẳng muốn gì hơn là: Mong cho lòng người được an yên. Mong cho tình yêu thương giữa người với người được lan tỏa. Mong cho gia đình em và những người thân yêu được bình an. Mong cho những ai đã giết hại em biết ăn năn hối lỗi. Cùng, mong cho công lý và tình yêu được tỏ lộ.

Nói xong, cô bé mỉm cười thật tươi rồi lui dần trong làn sương mờ ảo.

Reng…reng…reng! Tiếng chuông đồng hồ làm tôi bừng tỉnh. Chưa hết bàng hoàng, tôi khẽ nói lời cảm ơn em và thầm hứa sẽ luôn nhớ đến em trong lời cầu nguyện.

Vũ Lộc, SJ

  • Trên đây chỉ là một giấc mơ của tác giả về em C.M.D – nạn nhân trong vụ bị hãm hiếp và bị giết hại tại Điện Biên trong dịp Tết Nguyên Đán.
Trang Chủ Chia Sẻ Nhân Bản