Download Template for Joomla Full premium theme.

Deutschland online bookmaker http://artbetting.de/bet365/ 100% Bonus.

Online bookmaker bet365

Cánh thư gửi Cô và gửi Mẹ!

con-yeu-bo-me-bo-me-du-ngheo-cung-mai-la-bo-me-cua-con-1

Nha Trang, ngày 19 tháng 11 năm 2018,

Đêm. Màn sương ngoài khung cửa như nuốt chửng cả ánh trăng vàng héo hắt. Đầu hẻm, ánh đèn đường thả từng giọt sáng lên những sạp hoa ngoài vỉa hè. Những chàng trai, cô gái đang tất bật bán những bông hoa cuối ngày. Nhanh thật! Ngày mai đã là ngày 20 tháng 11, ngày Hiến chương nhà giáo Việt Nam. Ngày nhớ ơn những người dành cả đời vì sự nghiệp giáo dục, vì lí tưởng trồng người cho Tổ quốc thân yêu. Mấy hôm nay, tôi đã lục lọi kí ức, kiếm tìm trên Facebook để nhắn gửi những lời tri ân đến các vị ân sư của mình. Riêng đêm nay, tôi phải viết thật nhiều, viết để gửi đến người cô giáo tuyệt vời nhất trong trong cuộc đời của tôi: MẸ.

Có lẽ, những người mang danh con giáo viên như tôi sẽ nhiều hơn những người con bình thường khác một lời chúc mừng đối với mẹ. Tôi chúc mừng mẹ nhân ngày sinh nhật, ngày 20/10, ngày 8/3, ngày của Mẹ và cả ngày đặc biệt hôm nay. Từ bé đến lớn, tôi luôn tự hào về mẹ của mình. Có gì sánh bằng làm con của một người mà ai ai cũng kính trọng. Ấy vậy, tôi cũng phải chấp nhận những mặt trái phía sau: sự nghiêm khắc của một cô giáo mẫu mực, sự nỗ lực vì thể diện của mình và của mẹ, và truân chuyên nhất là sự dèm pha của đám bạn đồng trang lứa vì những điều tôi không thể tưởng.

Mẹ tôi tên là Nguyễn Thị Thu. Năm nay mẹ vừa tròn ngũ tuần. Mẹ là giáo viên tại trường tiểu học Lương Sơn A – ngôi trường mẹ vừa chuyển công tác đến. Trước kia, mẹ dạy trường tiểu học Tân Sơn A, nơi tôi đã theo học những năm cấp một của mình. Những tháng ngày ấy, tôi gần gũi với mẹ. Từ trường cho tới nhà, chẳng bao giờ tôi rời bóng mẹ. Với tôi, tiếng “mẹ” là một từ thật thiêng liêng, thì tiếng “cô” cũng thật là quý giá. Thế nhưng, chưa bao giờ tôi gọi mẹ mình là cô. Tôi không có ý đem hai từ ấy để đặt lên bàn cân mà đong đếm, nhưng vì phép tắc và chữ hiếu mẹ dạy tôi từ tấm bé, tiếng cô thật khó để bật thành lời nơi môi miệng của tôi.

Mẹ tôi kiên trì lắm! Mẹ dạy tôi nhiều điều: từ tập ăn, tập nói, tập đi và cả tập viết. Rồi khi lớn lên, mẹ không tập nữa, mẹ buộc tôi phải là một người tốt, một người có ích cho xã hội này.
Làm sao tôi quên được những kỉ niệm với mẹ. Những kỉ niệm liên quan đến công việc giáo dục mà mẹ đang theo. Tôi nhớ nhất là buổi học chữ đầu tiên, buổi học nằm sâu trong kí ức và theo tôi suốt cả cuộc đời. Tiết học ấy không diễn ra tại lớp, tại trường; không bàn ghế dài, phấn trắng, bảng đen. Tôi học tại nhà, giữa gian phòng của khu tập thể giáo viên. Mẹ đặt một chiếc bàn con và hai cái ghế đẩu. Tập vở, viết chì, mọi thứ đã được mẹ chu đáo chuẩn bị sẵn sàng. Tôi chỉ có nhiệm vụ cầm bút và viết mà thôi. Nhưng rồi, tôi bị mẹ khẻ tay ngày lần đầu tiên cầm bút. Bài học bình thường nhất, tôi không thể vượt qua. Đơn giản, vì tôi là người thuận tay trái. Số người chiếm thiểu số trên thế giới này. Mẹ bảo: phải viết tay phải như bao người, viết tay phải chữ mới đẹp, viết tay phải để không đụng chạm vào bạn kế bên, viết tay phải để không lem chữ khi viết bảng. Mẹ đặt ra hàng vạn lý do như thế để bắt tôi thay đổi. Thế rồi, tôi miễn cưỡng làm theo. Tôi chỉ chờ đợi thời cơ để đổi về tay thuận. Sự cứng đầu ấy khiến tôi bị khẻ tay nhiều hơn. Sau này lớn lên, tôi vẫn thường hay trách mẹ. Tôi nói mẹ đã sai lầm khi buộc tôi làm điều trái với lẽ tự nhiên. Tôi than phiền: “Mẹ xem Tổng thống Obama của nước Mỹ kìa! Ngài cầm bút bằng tay trái đấy thôi! Biết đâu ngày ấy mẹ không sửa dạy, nay con đã là người tài”. Mẹ cười, rồi đáp lời bằng câu gọn lỏn: “Mẹ thuận tay phải, sao nắm tay trái của con mà tập viết được! Mẹ phải làm vậy để giữ được cái uy của mình nữa chứ!”. Tôi như ngậm bồ hòn vì lời nói của mẹ. Mẹ làm vậy đâu có sai! Điều ấy cũng không ảnh hưởng gì đến ai nhưng còn dạy tôi được bài học nhẹ nhàng với hai chữ: Kiên trì.

Những tháng ngày đi học cấp một, nhà tôi còn nhiều thiếu thốn, chiếc xe đạp cũ kĩ là cả gia tài của mẹ. Hằng ngày, trên chiếc xe đạp ấy, mẹ chở tôi đến trường. Dẫu gần nhà nhưng xa cửa ngỏ. Mẹ phải chở tôi một vòng mới đến được trường. Mẹ vất vả hơn, khi nhà tôi phải chuyển đi xa hơn một chút. Nhiều hôm trời gió rét, những cơn gió thổi ngược như muốn nuốt chửng thân hình mảnh mai của mẹ, nhưng mẹ vẫn dùng hết sức mình để đưa tôi đến trường. Từ phía sau, tôi luôn có một cảm giác được che chở khi áp mặt vào lưng mẹ, nghe hơi ấm tình thương phả vào má thơm nồng. Đến bây giờ mùi hương đó vẫn còn theo tôi trong những bước đi đầu đời. Thế nhưng, những tháng ngày cấp một ấy như ám ảnh tôi. Tôi mệt nhoài vì phải lao đầu vào học. Tôi sợ đám bạn chê bai vì mình là con của giáo viên. Tôi sợ lời dèm pha cay độc tôi từng nghe: Con mình mà không dạy được thì dạy ai. May thay, lời ấy không gieo rắc lên tôi và mẹ. Có lẽ, những người đứng ở vị trí như tôi mới hiểu được điều này. Những ngày nhận lớp, tôi luôn sợ mình học lớp của mẹ. Những lần gặp phải chuyện gì, đám bạn cứ bảo: Mẹ nó là cô giáo nên được thầy cô thiên vị. Những ngày thi, tôi vất vả học hành nhưng vẫn chịu tiếng đồn được mẹ mách trước đề thi. Xót xa! Nhưng đành chấp nhận. Miễn sao, mẹ mãi là người cô giáo mẫu mực nhất trong cuộc đời của tôi.
Ngày trước, mẹ có dạy thêm tại nhà. Học trò mẹ dạy cũng đông. Nhiều lúc, tôi không hiểu được hết việc mẹ làm. Những đứa học trò nghèo, mẹ chẳng lấy tiền. Còn những học trò kia, phụ huynh gửi sao thì mẹ nhận vậy. Nghe thì khó tin nhưng mẹ tôi là thế. Với suy nghĩ non nớt của tôi lúc ấy, tôi chỉ nghĩ về cái lợi trước mắt, tôi trách mẹ hiền và yêu nghề quá nên hao mòn sức khỏe mà mẹ chẳng hay. Sau này, Bộ Giáo dục khắt khe hơn trong việc dạy thêm. Mẹ làm theo lời của Bộ. Mẹ buồn vì không được dạy nhưng tôi mừng vì mẹ có thời gian để nghỉ ngơi. Trước giờ, tôi chưa phụ mẹ được điều gì. Ngoài giờ lớp, một mình mẹ phải cáng đáng mọi việc trong nhà. Hình ảnh mẹ hằng đêm chong đèn soạn giáo án, chấm bài, …là gương mẫu cao đẹp của sự hi sinh. Chữ hi sinh coi mà dễ viết, “i” ngắn hay “y” dài đều có thể dùng. Nhưng để thực hiện nó thì khó biết bao. Và khó hơn cả với sự nghiệp trồng người của mẹ đang phải gánh vác trên mình. Mẹ đã quên đi cả tuổi thanh xuân vì chồng con, vì gia đình, và vì cả đám học trò thân thương bước qua cuộc đời mẹ.
Từ lúc xa nhà, lần nào về mẹ cũng hỏi tôi: “Ở thành phố có phương pháp dạy nào hay không, chỉ cho mẹ áp dụng với!”. Chỉ nghe thôi, tôi đã thấy cảm phục mẹ. Dẫu đã lớn nhưng vẫn cố gắng hết mình vì công việc. Mẹ còn bảo: “Nay lớp trẻ họ tiến bộ nên mình phải theo để không bị tụt hậu, mà học trò cũng không nhàm chán!”. Tôi ngậm ngùi. Tôi càng thương mẹ nhiều hơn. Biết làm gì bây giờ, thôi thì góp chút sức mình cho mẹ bằng những phần mềm máy tính mẹ chưa dùng bao giờ. Tôi làm cho mẹ vài trang trình chiếu PowerPoint phòng khi có những tiết dạy ngoại khóa để mẹ có thể hướng dẫn những điều cần thiết cho học sinh. Tôi cùng mẹ làm những thứ handmade để bổ trợ cho bài giảng. Những lúc như thế, tôi thật hạnh phúc vì nhìn thấy mẹ vui. Nhìn mẹ tôi ngưỡng mộ vô cùng. Mẹ trở thành động lực giúp tôi cố gắng trong chính công việc của chính mình. Nhiều lúc nói chuyện với mẹ, mẹ hay than buồn vì nghề giáo ngày nay không còn như xưa. Còn đó là những tiêu cực muôn đời muôn thuở. Mẹ bảo, dẫu thế nào, mẹ cũng đã là một cô giáo, một phần tử trong tầng lớp tri thức, một phận người nhỏ bé trong vạn người đưa đò sang sông. Đã là cô giáo thì phải hết mình vì sự nghiệp mang con chữ đến với bao người ngoài kia.

Những kỉ niệm trên với tôi như vừa xảy ra hôm qua. Tôi thầm cảm ơn mẹ vì đã cho tôi một cuộc sống ấm no, một gia đình hạnh phúc. Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ mẹ để tôi phải lo nghĩ gì về cơm áo, gạo tiền; chưa bao giờ mẹ để tôi phải tủi thân vì không được ăn no, mặc đẹp. Mẹ vất vả, lo lắng đêm ngày nuôi tôi khôn lớn, dành cho tôi tất cả tình yêu thương. Tôi cám ơn mẹ vì mẹ luôn tha thứ và nâng đỡ tôi, dù tôi có phạm bất cứ lỗi lầm nào. Mẹ ơi! Con ân hận lắm những tháng ngày mải chơi bỏ bê học hành, để những sầu muộn cứ ngày càng hằn sâu trên trán mẹ, để tiếng thở dài trong giấc ngủ của mẹ ngày càng nặng quằn ưu tư. Mẹ ơi! Con hối hận lắm những lần con cãi lời mẹ, những lần con lỡ lời trách mẹ, để rồi nấp sau sự bao dung, tha thứ của mẹ là giọt lệ sầu tuôn rơi mỗi đêm. Ấy thế mà mẹ luôn tha thứ, bỏ qua tất cả. Con cảm ơn mẹ vì mẹ đã luôn ở bên che chở con. Giá mà con đếm được hết những đêm mẹ thức trắng chăm con bệnh, lần nào thức dậy trong mệt mỏi, con cũng thấy mẹ ngồi cạnh bên trông nom lo lắng cho tôi. Giá mà con nhớ hết những lúc mẹ bên cạnh an ủi, động viên, vỗ về khi con mệt mỏi, muộn phiền, khi con ngỡ ngàng vì cuộc sống không phải như mơ, khi con đau đớn vì thất bại ê chề. Và còn biết bao cái “giá mà” con muốn nói.
Dù mai này có bay đi khắp bốn phương trời, thì mẹ vẫn luôn là người mà con yêu thương nhất. Nếu như được nói một lời với mẹ lúc này, con sẽ nói thật to rằng: “Con yêu mẹ nhiều lắm, cô giáo của đời con!”.

Đây là những tâm tình của người con xa nhà dành cho người mẹ giáo viên của mình. Khi đặt bút viết ra, tôi tự thưởng cho mình hai từ can đảm. Tôi không có ý ca ngợi mẹ mình nhưng tôi viết để tỏ lòng hiếu thảo và tôn sự trọng đạo của bản thân. Hãy còn đó là những con người thầm lặng như mẹ. Còn đó là những người con như tôi muốn viết cho những bậc làm cha làm mẹ là giáo viên đôi điều. Nhân dịp này, tôi muốn thay lời cho bao thế hệ học sinh, sinh viên để cảm ơn những người đã và đang cần mẩn đưa đò sớm hôm. Cảm ơn những người thầy, người cô đã nằm xuống vì sự nghiệp trồng người. Nguyện chúc tất cả các ân sư trên dãi đất chữ S Việt Nam luôn hạnh phúc và thành công trong công việc cao cả này.

Gửi mẹ, người phụ nữ tuyệt vời của con!
Jos. Đăng Vũ

(Bài viết được tác giả gửi đến dongten.net)

Trang Chủ Chia Sẻ Nhân Bản