unmixedly pokerstars pa download

Download Template for Joomla Full premium theme.

Deutschland online bookmaker http://artbetting.de/bet365/ 100% Bonus.

Online bookmaker bet365

Điều chưa xin…

Submit to FacebookSubmit to Google PlusSubmit to TwitterSubmit to LinkedIn

hB8B.md

(Truyện)

1.

Hương đưa hai chân cố dốc hết sức đẩy pe-dan xe đạp, gắng leo chốc nữa là tới con hẻm cần tìm, mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt, ướt cả những sợi tóc loắn quắn dính bẹp vào gò má, và ướt cả chiếc áo mà cô đang mặc. Tiếng cót két cứ vang đều lên từng hồi một, làm xóa tan màn đêm tĩnh lặng trước con hẻm tối thui.

-“Tin… Tin… Tin… Con quỷ, né ra chỗ khác, muốn chết hả?”

Một người đàn ông lái xe cắt ngang đầu xe đạp của Hương trước con hẻm, suýt chút người đàn ông đã đâm sầm vào cô, may mà Hương thắng xe lại kịp. Cô chẳng nói gì mặc cho người đàn ông quay lại dòm ngó, kèm theo tiếng chửi đổng trước khi chạy khuất hẳn.

Cô cắm đầu chạy vào con hẻm, một mạch tới căn nhà lụp xụp cuối con hẻm, vứt xe đạp sang một bên bức tường cũ kỹ, làm vang lên cái “cốp”, những con nhái, ễnh ương chợt thinh lặng vì tiếng động quá mạnh ấy, có lẽ khiến chúng sợ hãi.

“Anh Thái! Sao anh… Sao anh… Hu, hu, hu, hu!”

Hương quỵ xuống trước ảnh lõa lồ của cặp tình nhân đang âu yếm mặn nồng trên chiếc giường ọp ẹp, và ánh sáng mờ ảo của bóng đèn vàng dây tóc. Vừa nghe tiếng Hương, Thái vội đứng dậy, ngượng ngùng vớ chiếc gối trên giường che lại phần lõa lồ trên người mình. Người phụ nữ lúc nãy cùng ân ái với Thái đang co ro vớ tấm chăn che mình lại, liếc nhìn Thái trợn trắng. Thái chẳng nói được gì với Hương, mọi chuyện đã quá rõ.

2.

-“Cha ơi! Chồng con… Chồng con… có vợ bé rồi!”

Hương vừa nói vừa khóc với cha xứ sau khi tan lễ chiều. Vị linh mục chẳng nói được gì để an ủi Hương, chỉ biết ngồi yên để cô khóc. Có lẽ chỉ có giọt nước mắt mới làm cho cô khuây khỏa nỗi đau đớn vì sự phản bội trắng trợn của Thái mà thôi. Cô khóc bởi lẽ còn thương Thái rất nhiều, tình thương của một người phụ nữ chung thủy một khi bị phản bội vẫn là điều không gì có thể bù đắp được. Vị linh mục lớn tuổi, đầu tóc bạc trắng và khuôn mặt âu sầu trước nỗi buồn của Hương, ông chỉ lắc đầu rồi thi thoảng nói:

-“Khóc đi con! Khóc nữa đi! Khóc cho hết uất ức!”

Hương tiếp tục òa lên trong nước mắt.

3.

Hương và Thái quen nhau từ hồi còn là giáo lý viên của giáo xứ. Chuyện tình yêu của hai người đẹp đến nỗi bất kỳ cặp tình nhân nào trong giáo xứ quen nhau cũng lấy hai người ra làm gương mẫu. Hương dạy lớp Đồng Ấu, còn Thái dạy lớp Bao Đồng. Cứ mỗi chiều Chúa Nhật dạy giáo lý, anh chạy xe thật sớm qua nhà rước Hương tới nhà thờ, càng thích hơn khi nụ cười của cô khiến anh hút hồn, vì nụ cười ấy ẩn chứa sự đơn sơ, dễ thương và dịu dàng khó tả. Khuôn mặt trái xoan của Hương, mỗi lần lén nhìn cô qua khung cửa sổ trong giờ dạy giáo lý, khiến cho Thái cứ bồi hồi khắc khoải không yên. Hương hát cũng rất hay, Thái đánh đàn gui-tar cũng không tệ, vậy nên mỗi lần cô tổ chức sự kiện cho các em nhỏ trong lớp, cô hay nhờ anh đàn cho các tiết mục văn nghệ của các em. Càng gần gũi, tình thương mến hai người tiến triển càng nhanh và sâu đậm hơn, cuối cùng đến lúc anh chị ngỏ lời và tiến tới hôn nhân, với sự đồng ý của gia đình hai bên.

Ngày lễ hôn phối, cả giáo xứ, từ các em đồng ấu mà Hương đang dạy, cho tới các em lớp bao đồng của Thái, thân bằng quyến thuộc hai họ và cả xứ ai cũng vui mừng vì cuộc hôn nhân ấy. Cha xứ đọc lời tuyên bố anh chị chính thức là vợ chồng, cả nhà thờ vỗ tay hoan hô nồng nhiệt, chúc phúc cho tình yêu của đôi bạn trẻ, mong họ sống trăm năm hạnh phúc.

4.

-“Hương!… Hương ơi!…..”

Thái lay vai Hương, cô quay mặt ra phía cửa, quay lưng về phía anh. Cô không muốn nói gì với anh nữa.

-“Hương! Anh xin lỗi em. Anh hứa…”

Nghe tới chữ “hứa”, cô quay lại, nước mắt ràng rụa, nhìn anh rồi hỏi tới tấp:

-“Hứa gì anh? Anh hứa làm sao? Hứa bao nhiêu lần rồi? Và bao nhiêu lần nữa? Hu… hu… hu…”

Thái cụp mặt, không nói gì với Hương được, anh chỉ ngồi lẳng lặng nhìn Hương khóc tức tưởi. Hồi sau, đỡ xúc động hơn, cô nói:

-“Tui thương anh thiệt lòng mà, tui có dối trá anh ngày nào đâu? Anh có nhớ đã hứa gì với tui khi làm lễ hôn phối không? Anh hứa với tui có Chúa làm chứng, anh không sợ tội hả?”

Anh vừa ngẩng lên nghe Hương nói, rồi lại cụp mặt, nghe cô khóc. Chốc nữa, cô lại nặng lời hơn:

-“Anh đi đi! Đi khuất mắt tui! Anh không đi hả? Tui đi… Tui đi cho anh vừa lòng!”. Cô chạy ra trước nhà, ngồi lên chiếc xe đạp cũ, đạp thật nhanh cho khuất dáng. Thái chạy theo trước cửa định đuổi theo nhưng không kịp, anh chỉ kịp kêu lên vài tiếng “Hương! Hương!” rồi ôm mặt khóc.

5.
-“Chị chuẩn bị tâm lý chưa? Tôi có chuyện này muốn nói với chị?”

Vị bác sĩ hỏi Hương sau khi khám bệnh và cầm kết quả trên tay. Hương lo lắng nhưng muốn biết mình bị gì, vội hỏi bác sĩ:

-“Dạ rồi! bác cho em biết đi ạ! Em sẵn sàng rồi!”

Vị bác sĩ ngập ngừng hồi lâu, nhìn khuôn mặt đáng thương của Hương, rồi nói:

-“Thành thật chia buồn với chị, kết quả khám bệnh cho thấy chị không thể có con được, vì chị bị hiếm muộn.”

Hương bưng mặt khóc trước vị bác sĩ, Thái vẫn đợi phía ngoài phòng bác sĩ, chưa biết chuyện gì xảy ra.

Vợ chồng Hương khao khát có được một đứa con, nhưng lâu nay không có được. Hai người chạy chữa nhiều nơi, và khấn vái nhiều chỗ, nhưng chưa có chỗ nào mang lại kết quả như mong muốn. Từ sau hai người cưới nhau, đã hơn ba năm mà vợ chồng phải chờ đợi, mãi cho đến lúc bác sĩ thông báo căn bệnh mà Hương gặp phải.

Bước chân ra khỏi phòng bác sĩ, Hương thất thểu, rưng rưng sắp khóc, đôi mắt đỏ hoe, nhìn Thái mà chẳng biết mở lời thế nào:

-“Anh Thái!…. Em… hm…hm…hm…”

Thái lo lắng quan tâm tới Hương, anh dìu cô ngồi xuống dãy ghế chờ, rồi nhẹ nhàng hỏi:

-“Sao vậy em? Nói anh nghe. Bác sĩ nói thế nào?”

Hương kể mọi chuyện cho Thái nghe trong nước mắt. Anh ôm Hương, lấy bàn tay xoa lưng cô, đôi mắt anh ngây dại.

6.

-“Mẹ ơi! Xin Mẹ chuyển cầu cùng Chúa cho vợ chồng con.”

Vợ chồng Hương cầu nguyện trước tượng Đức Mẹ ban ơn trước sân nhà thờ, chiều nào vợ chồng cũng cầu nguyện cùng Đức Mẹ sau khi tham dự Thánh Lễ ban chiều, nhất là từ dạo biết căn bệnh hiếm muộn, Hương càng cầu nguyện khẩn thiết hơn nữa. Nhưng lần lần ngọn lửa hy vọng nơi cô như nguội dần, Hương không muốn xin nữa vì kết quả vẫn chỉ là con số không. Thái nghỉ đi nhà thờ, chỉ còn Hương tự đạp xe đi một mình.

Ba mẹ của Thái gọi hỏi thăm, lần nào cũng nhắc: “Khi nào có cháu nội cho ba má bồng ẵm?”, anh chỉ cười hờ vì không biết trả lời thế nào. Cố nói gì đó cho qua loa mà lòng anh trĩu nặng, tự trả lời lòng mình: “Làm gì có được!”. Nói vài lời thăm hỏi ba mẹ rồi tắt máy. Anh đâm ra buồn phiền, hay uống rượu, đi chơi thâu đêm. Lần nào quay về nhà, thấy khuôn mặt của Hương là anh nhớ tới chuyện hai người không thể có con được, khiến anh buồn vô tận. Anh không muốn quay về căn nhà khi Hương còn thức giấc, chỉ muốn về nhà trong hơi men rồi vùi đầu vào ngủ,rồi sáng đi làm. Thái dần bê trễ trong công việc, anh bị đuổi việc ở công ty, anh chán nản chỉ ở nhà ăn bám đồng lương ít ỏi của Hương. Cô buồn phiền tâm sự với anh, anh muốn tránh né xách chiếc xe máy đi chạy grab, nói là chạy xe chứ thực ra anh muốn tránh khỏi những lời nói dai dẳng của Hương khiến anh nhứt đầu và suy nghĩ nhiều.

Hương nấu cơm, chuẩn bị đồ ăn đợi Thái về, nhưng anh chẳng chịu về mà cứ vùi đầu với đám bạn uống rượu. Chạy xe được một ít tiền thì anh uống rượu hết, chẳng muốn góp gì cho gia đình, cũng chẳng quan tâm tới người vợ ở nhà nữa. Từ rượu chè dẫn tới chuyện ngoại tình, anh bắt đầu quen biết và qua đường với những cô gái khác. Hương hoàn toàn biết chuyện, vì được bạn bè cho hay, cô đã khóc rất nhiều, nhưng cứ mỗi lần anh về nhà là vùi đầu ngủ, cô chẳng nói được chuyện gì với anh. Có lần trong hơi men, anh thét lên:

-“Cô chẳng cho tôi được đứa con, cho ba má tôi đúa cháu để ẵm bồng. Được rồi! Tôi ngủ với con khác cho cô vừa lòng”.

Hương bực mình đập vào ngực và bả vai Thái, nhưng anh vẫn tiếp tục ngủ trong cơn say, mặc cô cựa quậy với nỗi đau kinh khủng.

7.

-“Cha ơi! Anh Thái…. Hu, hu, hu…”

Hương chia sẻ với cha xứ mọi chuyện mà cô không nói được với Thái, cha an ủi cô trong những nỗi đau buồn này. Có lần cha đã hỏi thử lòng Hương:

-“Có bao giờ con nghĩ tới chuyện ly dị với Thái không?”

Hương lắc đầu nguầy nguậy, trả lời ngay lập tức:

-“Thưa cha! Con là giáo lý viên, con từng đứng lớp dạy các em về đạo lý Chúa, lẽ nào con làm trái điều Chúa dạy. Đó là chưa kể tới chuyện con và Thái thương nhau thật lòng, con biết chuyện tới nông nỗi này là do con không thể cho Thái một đứa con như anh mong muốn thôi! Chứ thực lòng con biết Thái vẫn thương con nhiều lắm! Con tin vậy!”.

Cha xứ gật đầu, thở nhẹ, thầm nói: “Tạ ơn Chúa!”. Cha nhìn lên khuôn mặt của Hương, tuy nhiều khắc khổ nhưng đầy niềm tin và hy vọng. Cha hỏi:

-“Con có tin con có thể thay đổi chồng con không?”

-“Thưa cha, con không thể làm điều đó, nhưng với ơn Chúa, con tin mình làm được!”. Hương đáp lời cha.

8.

-“Alo! Hương hả! Thằng Thái đang….” Hương buông thõng chiếc điện thoại rớt xuống đất cái “cốp”, ngồi thẫn thờ hồi lâu. Cô bạn báo tin cho Hương hay Thái vừa dắt một cô gái trẻ vào con hẻm cuối đường bên kia cây cầu gần nhà Hương.

-“Chúa ơi! Con phải làm gì đây? Đối mặt… Không! Làm sao con đủ can đảm nhìn họ?… Trốn tránh! Không! Làm sao con phải tránh né họ? Mặt họ… Không! Thái là chồng con, là món quà Chúa ban cho con mà! Giờ anh ấy đang sa chước cám dỗ, lẽ nào con bỏ mặt anh ấy? Giúp đỡ… Ôi! Chúa ơi giúp vợ chồng con với! Chúa ơi!”.

Cô đứng vụt dậy, ra trước sân leo lên chiếc xe đạp dựng bên vách tường. Đồng hồ đã điểm gần chín giờ tối, cơm tối vẫn còn nguyên đợi Thái về ăn. Hương đạp xe thật nhanh tới nói mà cô bạn chỉ, và sự tình đã rõ ràng.

9.

Thái leo lên xe máy, chạy thật nhanh tìm theo dấu xe đạp của Hương. Anh sợ… Hương nghĩ đến đường cùng, sợ cô sẽ nghĩ quẩn mà tự tử. Thái chạy ra các bờ hồ, ao hồ gần nhà nhưng không thấy. Dọc tìm các công viên, anh cũng không thấy. Chợt anh sựt nhớ nơi mà anh và Hương trước đây hay tới, anh lên ga rồi chạy một mạch.

“Két……….!” Thái thắng xe gấp gáp, đẩy cửa bước vào, anh thấy Hương đang quỳ trước tượng Đức Mẹ ban ơn, nước mắt ràng rụa, chỉ khóc và chẳng nói điều gì, chiếc xe đạp bị cô quẳng sang bụi cỏ bên cạnh, đồng hồ đã hơn mười hai giờ trưa.

Thái tới gần Hương, bàn tay run run chạm vai Hương, vì sợ cô sẽ phản ứng mạnh, yếu ớt nói:

-“Hương! Anh xin…”

Hương quay sang ôm Thái vào lòng, khóc nứt nở, Thái cũng ôm Hương vào lòng khóc.

-“Hương! Anh xin lỗi em! Xin lỗi em thật nhiều, em tha thứ cho anh! Anh biết lỗi của mình rồi”.

10.

Chiều hôm ấy, hai người ngồi cùng nhau trước Thánh Thể Chúa, cùng kể cho nhau những sự thật, tâm sự những điều thầm kín trong lòng. Hương hiểu được nỗi đau đớn của anh khi cô không thể sinh cho anh một đứa con, rồi áp lực từ phía ba mẹ, bạn bè đồng nghiệp, dần kéo anh đi tới chán nản và muốn buông xuôi. Thái cũng hiểu anh đã bỏ rơi Hương cách tàn tệ như thế nào. Hương nhớ rất rõ đã chờ Thái bao nhiêu đêm để ăn cơm tối, rồi cô thui thủi đổ cơm vào thùng rác vì đã quá khuya mà anh chưa về. Hương không hề nhận được sự an ủi từ Thái – người chồng mà cô yêu thương nhất. Cô cũng nhớ rõ có bao nhiêu cuộc điện thoại báo cho cô hay anh đi với cô nào ngoài kia, nhưng lần gần đây nhất, khi tim cô không thể dung túng được nết xấu ấy của anh, cô đã đứng lên và phản ứng.

Thái xấu hổ, thú thật với Hương những cô gái mà anh đã từng có mối quan hệ ngoài luồng. Hai người đầu nhận ra mình có lỗi, có trách nhiệm. Sau cuộc trò chuyện ấy, Hương xin cha xứ ban bí tích Hòa Giải cho hai người, và trở về nhà trong bình an, tha thứ.

Căn nhà mọi khi lạnh tanh, yên ắng chợt vang lên tiếng cười rộn rã, ấm áp. Lâu lắm rồi, có lẽ hơn một năm nay Hương chưa nghe tiếng nói của Thái trong tỉnh táo và đầy đủ ý thức, cô cũng được dịp tâm sự với anh nhiều hơn, nhất là nỗi lòng mà cả năm nay mình cô phải đối mặt.

Thái và Hương lại cùng nhau đi lễ mỗi chiều, Hương vẫn dạy giáo lý như xưa nay, Thái tìm được việc mới ở một công ty gần nhà, vợ chồng sống trong hạnh phúc. Cùng chung tay gầy dựng gia đình mà gần như vỡ nát vì những hiểu lầm và thách đố.

11.

-“Chúc mừng anh chị! Thai nhi trong bụng là bé trai! Anh chị chuẩn bị đón bé chào đời nhé!”

Bác sĩ báo tin cho Hương và Thái, anh chị quay nhìn nhau và mỉm cười trong hạnh phúc. Vị bác sĩ ấy cũng chính là người trước đây gần hai năm báo tin Hương không thể có con được, nay báo tin cô đang mang một bé trai trong bụng. Ông bất ngờ trước những điều nayfm vì kết quả khám bệnh hồi trước của Hương vẫn còn lưu ở bệnh viện.

-“Anh chị làm sao mà được…..?”.

Hương chỉ cười mà chẳng trả lời được, vì chỉ Thái và Hương mới hiểu được. Câu trả lời văn gọn của Hương là:

-“Nhờ Chúa cả đấy bác sĩ!”.

Những giọt nước mắt, lời than van, sự hy sinh âm thầm, chịu đựng và thách thức đức tin mà Chúa dành cho Hương đã đủ minh chứng niềm tin của cô và Người. Hương còn đưa cả Thái trở lại với đức tin ngay chính, vực dậy niềm tin của anh nữa. Và đứa con trong bụng là món quà mà Chúa ban tặng cho vợ chồng Hương, dù khoa học bó tay trước căn bệnh mà cô mắc phải.

Hương thấy mình như chính bà Ê-li-sa-bet năm xưa, cô hiểu được niềm vui khi có được đứa con trong hoàn cảnh bất khả thi, cô thấm được tình thương mà Chúa dành cho vợ chồng cô.

12.

Kỳ tĩnh tâm Mùa Chay, cha xứ nhắc lại lời của Chúa Giê-su khi nói với các môn đệ rằng: “Cho đến nay, anh em đã chẳng xin gì nhân danh Thầy. Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn” (x. Ga 16,24). Đồng thời, cha cũng nhắc lại lời của thánh Gia-cô-bê tông đồ: “Anh em không có, là vì anh em không xin; anh em xin mà không được, là vì anh em xin với tà ý…” (x. Gb 4,2-3).

Hôm ấy, trên chuyến xe đưa Hương từ nhà thờ về nhà, cô vỗ vai rồi kề sát tai Thái mà nói khẽ:

-“Anh à! Hình như trước đây vợ chồng mình đã xin Chúa bao nhiêu điều, nhưng có một điều vợ chồng mình lại không xin”.

Thái bất ngờ, hỏi Hương:

-“Điều gì vậy em?”

-“Xin sống hạnh phúc trong mọi hoàn cảnh, anh à!”.

Little Stream

Nguồn: https://dongten.net