Download Template for Joomla Full premium theme.

Deutschland online bookmaker http://artbetting.de/bet365/ 100% Bonus.

Online bookmaker bet365

ĐỌC VĂN HỌC TRÒ MÀ MUỐN KHÓC !

  hoc

Ở bậc học phổ thông, các môn khoa học xã hội, nhất là môn văn đã và đang bị xem nhẹ, thậm chí xem thường. Các môn khác như nhạc, họa, thể dục càng không được coi trọng. Cho nên, số đông học sinh ngày càng mơ hồ, ấu trĩ về nhân sinh quan, về lẽ sống, nhiều em rất ngô nghê, ngớ ngẩn về tư duy và kỹ năng sử dụng tiếng việt. Xin nêu một số dẫn chứng về việc dạy và học văn hiện nay (những chữ in nghiêng là chúng tôi nhấn mạnh) :

  

1. Đề bài : em hãy phát biểu cảm nghĩ của mình về việc Nguyễn Du đã để lại cho chúng ta tác phẩm Kiều.

  

Một em học sinh lớp 11 PHTH Cái Bè đã viết :

  

…”Nguyễn Du là lão tiền bối của chúng ta. Mặc dù tiền bối đã sớm ra đi vào một chiều gió lạnh, nhưng vẫn làm chấn động giới hậu bối của chúng ta, qua bí kíp võ côngVương Thúy Liều” hay còn gọi là “Đoạn trường thất thanh”. Bằng chứng là qua các kỳ thi, pho bí kíp này lại xuất hiện và làm thất điên bát đảo cả giới hậu bối chúng ta…”

  

2. Đề bài: trong các tác phẩm em đã học và đọc thêm, em thích tác phẩm nào nhất ? Vì sao ? Hãy chứng minh  

  

Bài làm của em N.A.T lớp 10 PTTH viết :

  

“…Trong kho tàng văn học Việt Nam, ca dao dân ca rất giàu tình nghĩa… Trong các tác phẩm đó, em thích nhất là tác phẩm “Tắt Đèn”. Vì nó đã thể hiện tinh thần chống lại sự bóc lột phụ nữ của chế độ phong kiến. chứng tỏ chị đã bán con và chó để thể hiện tinh thần kiên quyết đó…”

  

3. Đề bài : Em hãy phân tích trình tự diễn biến tam trang nàng Kiều trong đoạn trích “những nỗi lòng tê tái”

  

Bài làm của em C.T.V lớp 10 PTTH P.N có đoạn viết “ nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng”. Qua đó đã cho thấy tên khách họ Hoàng thật tàn nhẫn, hắn hôn Thúy Kiều đã rồi lại bắt Thúy Kiều hôn lại làm cho Kiều ngày càng biến thành gái lầu xanh chuyên nghiệp muốn ngóc đầu lên cũng không nổi”.

  

4. Đề bài : Em hãy cho biết bất công của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Bằng các tác phẩm đã học của Hồ Xuân Hương, Nguyễn Du, hãy chứng minh.

  

Một em tên Hoàn Nhân, lớp 9, THCS viết :

  

“…Sự bất công của người phụ nữ trong xã hội phong kiến lúc bấy giờ là : họ không được tham dự bóng đá quốc tế, không được lái xe nhất là các loại xe con, xe gắn máy (!). Ngày nay quyền giải phóng phụ nữ đã được củng cố. Hàng năm người ta lấy ngày 8-3 làm ngày quốc khánh phụ nữ…”

5. Một bạn học sinh lớp 9 PTCS T.A, Huế đã viết :

  

“Thúy Kiều là người con gái tài sách vẹn toàn, song nàng đã bị chế độ phong kiến vùi dập vào chốn bùn nhơ. Đến nỗi nàng phải nhảy xuống sông Tiền Giang tự vẫn, may thay lúc đó có một bà đảng viên đi công tác về, bà liền nhảy xuống sông cứu nàng. Sau đó Kiều giác ngộ và đi theo con đường cách mạng”(!!).

  

Xin miễn bàn, chắc mọi người đã hiểu chất lượng dạy và học văn hiện nay.

  

Dạy các môn xã hội, nhất là môn văn là nhằm hình thành nhân cách cho học sinh, giúp các em tích lũy hiểu biết, từng bước làm giàu tình yêu gia đình, quê hương, đất nước và con người, Vậy mà bây giờ có không ít học sinh không thích văn, thậm chí rất sợ văn. Lỗi ấy không thuộc về các em. Phải tìm nguyên nhân từ những cơ quan, những người quản lý giảng dạy môn văn. Bộ Giáo Dục-Đào Tạo đã có quá nhiều cải biên, cải cách về nội dung và phương pháp giảng dạy môn văn, thay cả sách giáo khoa, cho ra đời hàng loạt sách tham khảo, thực hiện nhiều cuộc hội thảo, tập huấn về thay sách trên phạm vi cả nước, tốn kém bạc tỉ. Song , tình hình dạy và học văn vẫn không hề sáng sủa.

  

Thời kỳ kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, khó khăn chồng chất, sách không nhiều, giáo viên đâu có được tham dự nhiều lớp bồi dưỡng chuyên môn nghiệp vụ, ngành giáo dục đâu được chi tiêu tiền bạc thoải mái như bây giờ thế mà học sinh rất ham thích, say mê môn văn nói riêng và các môn khoa học xã hội nói chung. Nhờ vậy đã đào tạo hàng loạt thế hệ học sinh, sinh viên trở thành những công dân tốt, có tình yêu thương sâu sắc, có trách nhiệm rõ ràng với bản thân, với gia đình và xã hội. Họ là những tấm gương sáng về lòng yêu nước.

  

So sánh như vậy không phải để hoài cổ hay bảo thủ, mà để thấy được tính hiệu quả trong việc giảng dạy văn chương.

  

Văn chương vẫn là văn chương, vẫn ca dao, vẫn thơ Nguyễn Du, văn Nam Cao, thơ  Tố Hữu v.v… chỉ khác là ở người dạy và cách dạy. Dạy văn là dạy người, dạy cái phần hồn tinh túy, cao đẹp của con người Việt Nam thông qua hình tượng văn học. Muốn thế, trước hết là rất cơ bản là tâm hôn người thầy phải thật trong sáng, nhạy cảm và giàu tình thương yêu. Nếu cứ xem nhẹ đặc trưng bộ môn văn, quá thiên về phương pháp dạy và học, e rằng học sinh ngày càng sợ học văn.

  

Những năm gần đây  Bộ Giáo dục đã cho ra đời nhiều trường đại học ở các địa phương và mở rộng quy mô đào tạo quá vội vàng, dễ dãi, thiếu sự chuẩn bị nghiêm túc. Có những trường hôm qua là những trường cao đẳng, sáng hôm sau, sau lễ đón quyết định của chính phủ thì nghiễm nhiên trở thành trường đại học. Những trường mới thành lập thường rơi vào những tình trạng “bình mới rượu cũ”, “hữu danh vô thực”, nhãn mác thay đổi hoàn toàn, nhưng công nghệ đào tạo vẫn như cũ. Thế là trường lại phải xin bộ cho thực hiện phương thức liên kết đào tạo với các trường đàn anh. Song, sự liên kết ấy khá lỏng lẻo, nặng về tài chính. Sự thật thì các trường đàn anh cũng gặp không ít khó khăn về đội ngũ. Vậy mà vẫn thầy đi dạy theo hợp đồng. Vì đấy là làm theo sự cho phép của bộ, thật hợp lý và có tình, các thầy được cử đi dạy thuê được trả thù lao rất hậu hĩ, được lo ăn ở, đưa đón chu đáo và tốn kém. Đa số dược dạy theo kiểu thày đọc trò ghi. Thầy dạy song lên xe về. Thầy dạy vượt chuẩn càng nhiều, thu nhập càng cao. Cho nên, dù vất vả cực nhọc vẫn không hề kêu ca, chối từ. Vậy còn thời gian đâu để thày tự học, tự bồi dưỡng và tham gia nghiên cứu khoa học. Đó là phương thức hợp đồng rất lợi cho cả hai bên, nhưng bất lợi cho người học. Cứ thế, trò tăng theo cấp số nhân, thầy tăng theo cấp số cộng ; chỉ tiêu tuyển sinh do bộ vạch ra năm sau cao hơn năm trước. Nghèo mà làm ăn không căn cơ, không tính toán khoa học và thiết thực là sự lãng phí ghê gớm và hậu quả xấu càng kéo dài.

  

Bộ giáo dục và đào tạo còn quá ôm đồm, bao biện trong công việc. Muốn làm tất cả, nắm tất cả từ A đến Z. Chẳng khác nào một ông chủ gia đình hành xử theo thói gia trưởng

  

Công việc càng nhiều, càng khó khăn, một mình Bộ gánh sao nổi, “ôm rơm thì rặm bụng”. Bộ là cấp quảnlý vĩ mô, là cơ quan tham mưu và hoạch định chiến lược phát triển cho chính phủ. Thế mà bộ lại làm ngược, lấy phụ làm chính, lấy việc của cấp dưới làm việc của mình. Còn việc của mình thì xem nhẹ, xem thường; đến khi có sai sót lại đổ cho hoàn cảnh khách quan. Ai cũng biết, người mẹ đẻ của thế hệ học sinh, sinh viên là các trường. Bộ chỉ giữ vai trò như người ông, tại sao bộ cứ thích làm thay các trường. Đó là cách quản lý phản khoa học, mất dân chủ và tập trung hình thức.

  

Lại còn những chuyện thật như đùa, xưa không có, nay không hiếm. Đó là, cứ gần tới cuối năm học, lãnh đạo một số trường chỉ đạo tế nhị giáo viên bộ môn và giáo viên chủ nhiệm lớp xem xét, vận động những học sinh có kết quả học tập kém tự nguyện xin thôi học với đủ kiểu lý do “chính đáng”. Nhà trường hứa sẽ nhận cho các em được học lại năm tới. Làm thế nhà trường và giáo viên sẽ có thành tích tốt hơn. Có một số giáo viên thì dạy đại khái qua loa, lại cho điểm rất thoải mái, rộng rãi để khỏi ảnh hưởng đến bình bầu thi đua và xét nâng bậc lương . Có địa phương, chồng làm cán bộ lãnh đạo ngành, vợ là giáo viên, thế là việc dạy thêm, êm thắm, chẳn ai dám ho he.

  

Nói tóm lại, chỉ khi nào bộ giáo dục – đào tạo dám nhìn thẳng sự thật, chân thành tự phê bình, dũng cảm tiếp thu phê bình với thái độ và tấm lòng thương dân, yêu nước; đừng quá coi trọng lợi ích cá nhân và lợi ích cục bộ thì sự nghiệp giáo dục và đào tạo của đất nước mới khá lên được. Còn như cứ khư khư mãi cách nghĩ, cách làm giáo dục như hàng thập kỷ nay đả làm thì càng sửa chữa, càng cải cách lại càng lúng túng như ếch vào xiếc.

  

Làm giáo dục mà dùng quyền lực để thay đổi xoành xoạch như cơm bữa là coi thường con người, xem con người như mọi thứ hàng hóa khác ; đó sẽ là tội lỗi và di hại khôn lường.

HOÀNG TRỰC NGÔN ( Báo Công An Tp.HCM  số 135, ngày 16.10.2004)

Trang Chủ Ban - Hội Đoàn Các Hội Đoàn Văn Hóa - Truyền Thông